CÓ MỘT THỜI ANH CỨ…CHẾT
Không thể,cứ thấy sông là nhảycứ thấy rừng là nhắm mắt đâm vôcứ thấy biển là thấy ăn cơm với cácứ thấy nàng “ Anh đợi mấy năm qua “ không thể, rất nhiều cái không thểtrong trăng vàng là huyễn tưởng Hằng Ngatrong bầm dập biết đâu bầm dập nữaviết, xuống dòng; không đủ …