MỌC RỂ VÀ XANH

Không thể cùng em chia xẻ ngọt, bùiKhông thể cùng em chia từng gian khổKhông thể cùng em trên từng con lộKhông thể cùng em đứng ngắm bình minh Chỉ có thể chúc mừng em “ Bài hát của nhân gian “Yêu cái đẹp và gắng vui dù nghịch cảnhChúc em bước với trái tim …

Read moreMỌC RỂ VÀ XANH

TẦM SƯ

Không cần biết cái không cần biếtTiếc chỗ là ta đã biết rồiKhông cần nghĩ cái không cần nghĩTiếc chỗ là ta đã nghĩ xong Nhớ chuyện người ( hết ) điên ôm mặt khóc“ Vì đâu ta nhớ cái không mong ? “Và ta bỗng khổ vì sao nhớKhông nhớ là ta đã dối …

Read moreTẦM SƯ

KHÔNG CẦN PHẢI HỎI

Dấu hỏi mở ra, mở ra, để tan vào vô tậnNgàn xưa, ngàn sau không có tiếng trả lờiChỉ có thể gặp linh hồn Lý Bạch chia nhau ly rượuChỉ có thể gặp linh hồn Nguyễn Du chia buồn hai chữ tài hoaChỉ có thể gặp linh hồn Đỗ Phủ trên thuyền đốt đèn cùng …

Read moreKHÔNG CẦN PHẢI HỎI

TAY GÕ HỒN NHIÊN

Chỉ là cái bóng lan raHốt nhiên vũ trụ ngàn hoa nở bừngNhìn ngắm biển, thủy triều dựng đứngNúi kiên cường, mây lừng lững bay quaĐêm nhốt gió, trăng tà quá tảiNgày rong chơi, hăng hái rong chơiHọc người, trang cái áo tơiBước chân đi ngắm đất trời trong mưaKhông túy lúy, như vừa quá …

Read moreTAY GÕ HỒN NHIÊN

CŨNG CẦN TIẾN BỘ

Đừng để tay tự đánh vào mặt của chính mìnhĐừng khóc cho những điều không đáng khócTập quên để chờ trước khi mặt trời mọcHương sắc một cành hoa Hãy tập có thời vui; mà không, cũng an vuiCất giữ những điều nên cất giữHãy tập sống và tập tham dựVới thiên nhiên

CẢM TẠ HOANG ĐƯỜNG

Khi thơ là vũ trụ nầyThơ tôi một khoảnh teo, gầy cỏn conKhi thơ là vũ trụ nàngThơ tôi và những mơ màng về đâu ?Khi đời mở cửaXưaSauChữ và tôiMột chút màuTrong sương Yêu emCảm tạ hoang đườngƠn emChương lại từng chươngMở dần

TỰ DO ĐỂ LÀM GÌ

Trong con suối vô danhCó hoa đàoEm mang vào thả cho anh Trong ngày Lễ Tạ ƠnCó ngày Lễ Tình NhânThật đấy Với tiếng lục lạc từ cổ ngựaNhững đụn cát xa dầnĐôi gò má thắm Thanh đặng đọc thơ thanh đặngMột trang hắn viết về tự doMột trang hắn viết về nhà tùThật hỏng …

Read moreTỰ DO ĐỂ LÀM GÌ

CẢM TẠ HOANG ĐƯỜNG

Khi thơ là vũ trụ nầyThơ tôi một khoảnh teo, gầy cỏn conKhi thơ là vũ trụ nàngThơ tôi và những mơ màng về đâu ?Khi đời mở cửaXưaSauChữ và tôiMột chút màuTrong sương Yêu emCảm tạ hoang đườngƠn emChương lại từng chươngMở dần

TRÁI TIM CHO DÙ PHỔ QUÁT

Chúng ta nấu con gà tây và vũ trụ nấu chúng taTất cà cùng bị nấu, chỉ làChúng ta biết làm thơ Khác là cô ấy uống bia được lắm vàNghịch ngợmKhác là những biến số được sao chép bởi người canh cổng thời gianKhác là nàng không cần biết cái khác ấy, nàng vẫn …

Read moreTRÁI TIM CHO DÙ PHỔ QUÁT

THƠ DI HÀNH

Bao nhiêu thanksgivings trong đờiNỗi buồn xanhĐịa ngục xanhVũ trụ xanh Cảm ơn một chút se se lạnhCảm ơn lá đỏ, tình hồngCảm ơn thiên cổ làm gương chiếuCảm ơn từ thương trông Chúng ta cùng đi qua, không biết nhau, có thể không gặp nhau, nhưng chúng ta cùng thả xuống trái đất nầy- …

Read moreTHƠ DI HÀNH

KHÔNG ĐÂU VÀO ĐÂU

Ngồi rảnh rổi vẩn vơ cùng lý, tínhChợt nhớ về thể, dụng; bói hoa maiEm là là nước và anh là lửaEm trong hồ anh cháy ở trên non Em là nước và anh là lửaEm trong nồi anh đốtEm còn ? Thôi không cần bói nữa đâuQuẻ nào em cũng trên cầu gió bay

QUÀ TẶNG TƯ TRỜI

Từ phút ấyEm đã là miên viễnỞ trong anh, dù em ở nơi nào Từ phút ấyAnh hôn vào cái bóngCảm ơn, dù chỉ bóng nàng Anh viếtÔm em và hôn emEm ờ ngoài muôn dặmNhưng trong anh, ấm cả căn phòng