SAI LẦM LỚN
Cái bậy nhất hắn vừa biếtLà cố gắng giải thích chữTệ màAnh yêu em Vì sao dòng nước chảy ?Dĩ nhiên từ trời rồiVì sao anh yêu em ?Dĩ nhiên từ trời rồi… Nàng phát hỏaKhông chơi…
Cái bậy nhất hắn vừa biếtLà cố gắng giải thích chữTệ màAnh yêu em Vì sao dòng nước chảy ?Dĩ nhiên từ trời rồiVì sao anh yêu em ?Dĩ nhiên từ trời rồi… Nàng phát hỏaKhông chơi…
Gieo xuống hạt thóc để có lúaGieo xuống thơ tình để có em ?Thưa rằng tôi thật oan a…Không yêu em, viếtYêu ma dưới mồ ? Nhưng dù sao cũng cảm ơnEm cùng tôi cóCái nhìn chung chung Không cần chăn, đệm, mền, mùng
Hình như hắn không thường cầu nguyện cho hắnHắn tin về nghiệp, mệnhBình an trên những nỗi buồn Hấn không có gì để thả xuốngNắng màu xanh hay nắng màu đen ?Rồi hắn thấy có một màu vàng rất đẹp kết từ những đóa hoa trải dài qua biểnRồi hắn thấy một dòng sông thu …
Chúng ta không gặp nhau hôm nayChúng ta không gặp nhau ngày maiBởi chúng ta không về lạiMột góc linh hồn Coi như thời khắc của trầm lắngVới những lời thơĐại dương vỗ tayThời gian hoan hỉ Cứ tập nhìn về hy vọngĐừng trắng không gian
Ừ thì tưởng vọng mù sươngSoi gương tôi thấy hoang đường qúa điBút cùn, mực cạn, lời ghiRướn cao, nhớ ngại; ôm ghì, nhớ can Mùa chúc tụng bình an đến muôn nhà, muôn ngườiMùa thức giấc trong quá trình mê sảngMùa mơ thấy bóng con chim nhạnMùa tình yêu từng đóa lan xa Không …
Hãy để chính phủ làm công việc của họNhư xin lỗi và bồi thường dân chúng trong vụ xả nước thủy điện nhưng không hề thông báo cho nhân dân di tản, tạo nên sự cố tồi tệ nhất trong lịch sử lũ lụt quê nhàHãy cầu nguyện cho nhân dân vùng lũ và cầu …
Như thể là hoa, vốn thật hoaNhư là sương đấy, đúng là sươngNửa đêm em đến cùng anh ngủSáng sớm còn nguyên cả suối hương Mộ sâu hồi ức nhân gian mộngCòn hỏi chi hơn một kiếp người
Chỉ sợ mắt em nhòa lệVà bàn tay em runNơi trái tim từ áiNơi lòng đầy bao dung Bài thơ chết đuối theo dòng nướcCon chữ về đâu buổi thủy tang
Ở một nơi nhà nhà chuẩn bị cho ngày lễ tạ ơnỞ một nơi cách nửa vòng trái đất trời chìm với lũMuốn quỳ lạy không còn nơi qùy lạyMuốn cầu xin đã không nói được thành lời Rất lâu rồi cứ mỗi lần nơi ngưỡng cửa Thu, ĐôngLại thấy cành dân lành ngồi co …
Vui chân từng bướcLên thuyền giặcem mỉm môi cườiAnh,Dễ thương
Hãy cứ cháy như sống là để cháyHãy cứ tan trong cùng tận đất trờiHãy đi vào thăm thẳm của trùng khơiHãy đối mặt chiến trường và bước tới Trùng trùng duyên khởiTrùng trùng nhưng một, vẫn còn nguyênBiển xanh, mái tóc vào thơ mộngMột thoáng, dường như đã viễn hành Nàng là bãi và …
Hai câu thơ từ Kim Vân Kiều Truyện. Tôi mang nó đi theo, nhớ đó, nhưng không hiểu được gì; sáng nay, thức dậy muộn, tôi vô tình đọc lên“ thiện căn ở tại lòng ta ““ chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài “Tôi bỗng dưng hiểu ra. Tôi nhớ về câu nói …