CÓ LÀ ĐƯỢC

“ Thương “Thương anh và thương đâm đều là “ thương “ cảEm hôn anh một phátEm đâm anh một nhátLại là khác nhau Nhưng mùa xuân thời không khác biệt giữa một người đang vui và một người buồn, bởi vì hoa biết thủ thỉ về những gì nên buông; bởi vì hoa biết …

Read moreCÓ LÀ ĐƯỢC

VUI

Mỗi sáng ta ngồi chúc tụng taMột ngày cảm tạ một ngày quaĐã đi, dù đã đi không đếnCũng đến rồi kia một biển hoa Dù duyên chỉ một trong ngàn đóaMừng còn sống được với tâm ma

HÔN EM

Từ em tay gõ “ yêu anh “Trong anh từ đó đã thành keo sơnNhớ em ngày mỗi nhớ hơnKhông còn khoảng cáchChỉ còn thịt da…

CHỮ GỌI

Nhìn khung cờ tướng tranh hàoVui xem con tốt đánh vào đế cungCần không, thiên hạ anh hùng ?Hay là tối, sáng; thung dung giữa đời ? Mộng và thựcNgủ và thứcEm của ngàn xưa một sớm maiĐàn trúc đồi cao chim rả ríchBỗng vọng từ không một tiếng chào Ai hề, kiếm sĩ ?Đâu …

Read moreCHỮ GỌI

BẤT TỬ

Em từ đó đã trở thành bất tửTrong tim anh cùng với thế gian nầyKhông thường viết nhưng mỗi ngày gìn giữMột bóng hình cẩn mật khói sương mây

DƯỚI NÚI

Ngỡ tu hành tinh tấnBiết ra là nói suôngNgỡ muốn quên là đượcChung thân chỉ dối mình Hởi hai từ tham áiHởi bóng trăng hồng trầnHình như sẽ ôm mãiTrong trái tim thường nhân Chẳng có gì tịnh, diệtBiết ra là căn phầnChẳng có gì chứng đạoBiết ra đầy si, sân

EM CHO ANH

Mọi sự nhai lại đến buồn nônThơ khócNhững thiền sư làm thơ, thơ khócNhững triết gia làm thơ, thơ khócEm làm thơ, thơ càng khóc hơn Khi phần nhiều trở thành nhếch nhácKhi phần nhiều chỉ còn là tiếng thở dàiKhi phần nhiều chỉ nhìn về phía ung nhọt rồi quên điKhi phần nhiều những …

Read moreEM CHO ANH

ĐƯA SÓNG VÀO BỜ

Sau cái ngày nói chuyện CỘNG ĐỒNG ĐỒNG TIẾN và CÁ NHÂN TỰ TIẾN ấy anh hiểu thêm ra giữa văn bản và kinh nghiệm là gìKhông thể khóc cho sự ngu đần mà là nổ lựcKhông phải cầu trời mà là tự động viên cho những bước chânSau cái ngày BÌNH MINH CÓ HOA …

Read moreĐƯA SÓNG VÀO BỜ

NỐI DÀI

Trên trang mạng nầy, tôi đọc mấy từ “ tương khinh, “ những trí giả Việt, thường “ tương khinh.“ Tôi không tin đó là những trí giả chân chính; bởi một trí giả có tâm và có tầm sẽ cảm ơn vô cùng nếu đọc được những bài viết mang đầy sự thao thức …

Read moreNỐI DÀI

NHÂN DUYÊN

Lặng,Tay không kiếm,Đạp sóng rồi về đâu ?Khi thơ còn chở cả sinh tửTôi còn một chỗ nhớ thương nhau Không thể tuốt kiếmThời bẻ kiếmKhông thể hành vănTự sát thương Khi tình khó diệtRu tìnhNhớĐể khỏi tìm nhauVẫn có nhau ĐộngSa mạc tầm nguyên vàThiên cổ tầm tiênTôi có màu hoa bất tửCũng coi …

Read moreNHÂN DUYÊN

SAI CŨNG SAI RỒI

Mông, môi, má, có gì cho anh chứ ?Sao mỗi ngày anh cứ bẹo em ra ?Sao không viết những điều to lớn ?Như canh tân làm đẹp sơn hà… Ai yêu anh mà anh hoài lẽo đẽo ?Trang với tình đến nhuốm bệnh tương tưSao không viết về những điều chân thật ?Về nổi …

Read moreSAI CŨNG SAI RỒI

KHÁM PHÁ MỚI

Hạnh phúc là được mỹ nhân tay vỗ vào đùi đánh “ bốp, “ rồi hỏi,Anh là ai mà mỗi ngày tơ tưởng nhớ thương tôi ?Cũng có thể nhẹ nhàng hơn một chútChỉ nhớ thương nàng !