NỐI DÀI

Trên trang mạng nầy, tôi đọc mấy từ “ tương khinh, “ những trí giả Việt, thường “ tương khinh.“ Tôi không tin đó là những trí giả chân chính; bởi một trí giả có tâm và có tầm sẽ cảm ơn vô cùng nếu đọc được những bài viết mang đầy sự thao thức và hoài vọng; những bài viết mang chiều sâu của kiến giải về một rắc rối của thời đại; những bài viết có thể trải rộng những ưu tư và giải quyết những ưu tư; phải tương kính mới đúng, phải tương thân mới đúng, phải tương dung mới đúng, phải tương hợp mới đúng; làm sao lại là “ tương đố, tương khinh ? “ Một trái tim mang đậm tình người không thể tương khinh; một trái tim mong chờ không thể mang trong lòng tâm thế đố kị, nhỏ nhen; một con người làm văn nghệ chân chính không thể vì một bài viết mang đậm chiều sâu và tính kích hoạt nào đó, sẽ nhìn vào với ánh mắt chê bai…Chúng ta, những người viết trong tâm thế hy vọng một bùng vỡ của trí tuệ sẽ cảm ơn mọi năng lực có thể khai mở những tìm ẩn nội tại, thăng hoa nguồn lực có sẳn hơn là co cụm, dè bĩu. Khen tặng và chúc tụng mọi quá trình nghiên cứu, vận dụng cùng hình thành làm tốt dòng sống của chúng ta, nếu không nói, cho xa hơn là tổ quốc.
Hãy nhìn lại quê hương. Chúng ta cần một dòng Sông Tương của tổ tiên để lại. Không là tương khinh mà là tương hợp, tương kính, tương cầu; không là tương đố nhưng là tương nhượng, tương thân; không là tương thù nhưng là tương cận, tương đồng, tương giao, tương duyệt…
Những bài thơ sẽ không đi đến đâu. Cái chúng ta cần là những lý thuyết về xã hội; về làm thế nào thăng tiến năng lực bản thân; về làm thế nào để nổi nhục nhã của một dân tộc phải dừng lại; làm thế nào để con cháu Rồng Tiên không còn phải tìm thấy ở ngoài quốc gia của mình một ngôi nhà hạnh phúc; làm thế nào để đào tạo và giữ lại chất xám…nhưng những phần việc nầy đã không còn là phần việc của chúng ta, những con người không có đủ năng lực đó.
Buồn thay !

Leave a Comment