Mọi sự nhai lại đến buồn nôn
Thơ khóc
Những thiền sư làm thơ, thơ khóc
Những triết gia làm thơ, thơ khóc
Em làm thơ, thơ càng khóc hơn
Khi phần nhiều trở thành nhếch nhác
Khi phần nhiều chỉ còn là tiếng thở dài
Khi phần nhiều chỉ nhìn về phía ung nhọt rồi quên đi
Khi phần nhiều những lời tỏ tình chết chưa kịp nói
Khi nhiều dấu hỏi chưa có dấu hiệu bắt đầu…
Thôi thì uống
Đỗ Quân,
“ Cô lai tồn lão mã “
“ Bất khả hí trường đồ “
Một dân tộc không còn tuổi trẻ
Một dân tộc không còn dòng máu nóng
Đừng hỏi vì sao một xã hội cả triệu người lại vong thân đến thế
Những thế hệ là cháu ngoan
Những thế hệ vào xiềng xích
Nhưng không làm thơ thời làm gì
Người đàn bà tháo dây lưng, tinh quái
Em cho anh