HÔN SUỐT QUA NGÀN NĂM

Hắn viết “ NỐI DÀI “ gần xong
Xóa
Mơ hồ núi sập, đá văng

Nếu không đội mũ sắt trên đầu
Chỉ có tình yêu là
Viết được

Nàng ấy mang nụ cười đi dạo mát
Bỏ lại cánh đồng
Sa mạc phía sau

Em
Giận anh lắm lắm
Anh
Cũng giận anh lắm lắm

Thời uống beer không được
Thời uống rượu không được
Chỉ có thể uống từ môi em

Nếu tình yêu có tuổi thời đở rồi
Thơ cũng về hưu
Mọi bài thơ khỏi cần xông trận

Nhưng “ tình yêu không có tuổi “
Nên mọi con đường cứ thế dài thêm
Em trở thành bánh, trái

“ THÁNG BA BUỒN “
Đoạn tiếp có em trong đó
Trái tim rung không cần gõ
Hôn suốt qua ngàn năm

Leave a Comment