Ta tĩnh lặng, không
Chỉ đất trời tĩnh lặng
Ta trồng hoa, không
Chỉ nhân thế trồng hoa
Ta chỉ là chớp mắt, ánh sao sa
Biết thường tại trong cái không thường tại
Biết có được chẳng có gì còn mãi
Biết mai kia thật sự cũng xưa rồi
Đôi khi ngồi bất chợt ngắm mây trôi
Ồ bằng hữu dừng cùng ta một phút
Hãy chở giúp kẻo tim ta ngập lụt
Hãy vì ta khóc hộ thế gian nầy
Hãy vì ta mà tưới nước cho cây
Ta rất thích màu xanh trên mặt đất
Ta từng mệt vì mỗi ngày giành giật
Chút thời gian dù vốn chẳng hư hao
Ta thật tình khổ lụy cả chiêm bao