Em không cần ngủ trong anh
Nhưng nên ngủ với màu xanh cuộc đời
Em không cần phải biển khơi
Nhưng nên an trú vào nơi diệu huyền
Nếu mỗi buổi sáng là con thuyền lướt gió
Và mỗi sớm mai một cuộc truy lùng
Với sức người đi mở cửa không trung
Em cứ nghĩ có anh trên từng bước nhỏ
Nếu mỗi hành trình là hoa cỏ
Hay mỗi hành trình là một truân chuyên
Em hãy nghĩ về hai chữ bình yên
Em sẽ đọc giữa nhân gian điều bí nhiệm
Nếu có thể với những điều không thể
Thời nơi đâu cũng có một quê nhà
Thời nơi nào cũng đất mẹ, quê cha
Em yêu dấu, nhờ em, đầy mộng tưởng
Nếu có thể, dỉ nhiên là có thể
Em mỉm cười một đóa, tặng người vui