DỪNG LẠI BÊN ĐỒI

Mỗi ngày với nhiều bản tin, đa phần là những bản tin không làm cho thế giới vui hơn, không làm cho tình yêu ngọt ngào hơn, không làm cho cuộc sống hạnh phúc hơn…Anh trốn vào emAnh trốn vào sương khóiKhi hư ảo em là sợi tơ mềmMỗi ngày những cánh chim sẽ bay, …

Read moreDỪNG LẠI BÊN ĐỒI

MỘT PHẦN CỦA ĐẠO

Cứ bước mãi vào khung trời vô vọngRồi thấy ra địa ngục chẳng hoang đườngCứ bước mãi trong hành trình tự sướngĐến một ngày chữ nghĩa cũng tang thương Thử một ngày nhìn hoa héoCoi lòng còn thương ?Có một lần ôm cảMộ sâu nàng, khung xương… Tôi có hình em mỗi sáng mai…Có, không …

Read moreMỘT PHẦN CỦA ĐẠO

CHO CÔ GÁI Ở TRONG TRANG

Núi lớn không cần ngợi khen từ hòn đá cuộiBiển lớn không cần ngợi khen từ mấy con sông,Em tôi, cô gái Lạc, HồngCô không phải thấp cho lòng ai vui… Tôi may mắn gặp các côNhững cô nương rất tuyệt vờiCác cô mang chữ tặng đờiChở tâm thơ mộng, chở lời ngát hương Lời …

Read moreCHO CÔ GÁI Ở TRONG TRANG

ĐỜI SỐNG

Đời sống vô tình như nước chảyKhông vì rêu khóc phải ngừng trôiNgười vẫn khóc, cười như thể đãCho đến ngàn sau cũng thế thôi ?Không biết,Cứ còn nguyên dấu hỏiCòn nguyên cỏ úa ờ ven đồi Người mất nhau từ triệu kiếp xưaBởi do thương nhớ phải luân hồiNhưng sao vẫn cứ còn hai …

Read moreĐỜI SỐNG

ĐÚNG VỚI NHIỀU NGƯỜI

Em lớn lên từng ngàyAnh xa em từng ngàyBài thơ như nỗi nhớTheo mùa thu lá bay Chưa một lần hò hẹnSao như chừng có nhauChữ làm gần khoảng cáchCây cầu cho mai sau Dù gì vẫn khá hơnYêu nhau mà chẳng nóiBên nhau mà không ômCó thường trong ý nghĩNhưng lo là sai lầm …

Read moreĐÚNG VỚI NHIỀU NGƯỜI

NỐI DÀI,

Một bài thơ có thể hay với người nầy nhưng sẽ ( đã ) không hay với người khác; nhưng tất cả mọi bài thơ đều được thương mến trước khi treo lên; người đọc sẽ khen vài bài, nhưng một ít người sẽ thích tất cả- Thật ra, cái họ thích không phải là …

Read moreNỐI DÀI,

NHỚ TÊN

Nhớ chàng bằng trái tim xanhNhớ ai màu tím nhớ anh màu chìAnh làm thơCứ làm điLấy thơ làm lửaTự mình thiêu thân Nóng, rátMùa thu em thơ, nhạc ở đâu rồi ?Để tôi,Giờ vọng tưởng rờiTình,xin độ lượngVà đời,Bao che Cũng cần thả xuống núi non“ tâm vô sở trụ “ mayCòn nhớ tên

BIÊN GIẢI

Hãy cứ sống mỗi ngày như thếCó em và mất emHãy cứ lái xe đi và về như thếCon đường vốn có chim caĐừng nói thật, đừng bao giờ nói thậtTôi mất tôi từ độ nhảy lên tàu Tôi đang biên giải điều oan khuấtEm ờ đâu và tôi ở đây

CHO MỘT CÀNH HOA

Không có niết bàn, thiên đường, địa ngục nào trong thơ emThân em ấm và hơi thở ấmNhững con chữ đi ra khỏi đền đài lăng tẩmNhững con chữ đi về hướng có anhCũng có thể những con chữ đi về những phương trời khácCó đêm đen và có tật nguyềnCó những nỗi buồn và …

Read moreCHO MỘT CÀNH HOA

KHỔ THẾ

” Không có cầu bắc qua sông “Nhà nàng bếp lửa còn hồng với khuyaBơi thôi…Nước lạnhTình nồng… Thật tình,Chỉ chữ hôn emCòn anh,Một góc đất trờiXin xăm

CHẲNG CÓ GÌ ĐỔI KHÁC

Hãy nói về quê hương bằng trái tim bốc lửaHãy nói về tình yêu như ngôi nhà nương tựaTất cả đều cần tươi vui và xinh đẹpTất cả đủ cho người cảm thấy yêu thương Em là quê hươngEm là ngôi nhà anh mong về lạiThuở vai đầy gió sương Thân phận dù không khácTình …

Read moreCHẲNG CÓ GÌ ĐỔI KHÁC

KHÔNG LÀ ẢO GIÁC

Nhìn em chữ cạn thành đầyMùa thu nhưng ở phương nầy vẫn xanhCon tim như thể chẳng đành Một ngày thiếu vắng bình minhKhông vì bác mặt trời ngủ quênKhông vì mưa như trút nướcKhông vì bão dựng phương nầy Nếu gọi em là thần cũng đúngBuổi em về ảo giác hóa thành chân