NỐI DÀI,

Một bài thơ có thể hay với người nầy nhưng sẽ ( đã ) không hay với người khác; nhưng tất cả mọi bài thơ đều được thương mến trước khi treo lên; người đọc sẽ khen vài bài, nhưng một ít người sẽ thích tất cả- Thật ra, cái họ thích không phải là bài thơ…
Sự rung cảm thường không thể lập lại, điều nầy rất đúng cho một bài thơ. Nếu một người quen thưởng ngoạn những cánh hoa hồng, khi đối mặt với một hoa hồng khác, người ấy sẽ kém phần ngạc nhiên nếu đem so với một bông hoa Vạn Thọ.
Có đôi khi một bài bình thơ, tôi đọc một đoạn nhỏ, không hiểu người bình thơ viết gì. Tôi sẽ rất vui với sự không biết gì của mình và viết xuống- Mô Phật…
Chúng ta có thể có rung cảm giống nhau trong vài khía cạnh, nhưng rất khó giống nhau toàn phần. Chúng ta không đòi hỏi một thứ tuyệt đối không thể có được trong sự bình phẩm.
Tên bình thơ nầy đã uống được bao nhiêu nước sông rồi ? Hắn lên bao nhiêu ngọn đồi ? hắn có khi nào bị bầm mặt ? Hắn đọc được bao nhiêu quyển sách ? Hắn bình thơ như một mong mỏi cuộc đời sẽ gọi hắn là một Bình Giả ? Hay hắn bình thơ chỉ vì hắn yêu thích thi ca ? và phần quan trọng là hắn có tiêu hóa…?
Không cần phải hỏi. Hãy để những người bình thơ tự do. Hãy cảm ơn họ.
Tôi không thể làm người bình thơ; bởi nếu tôi làm người bình thơ, tôi phải đốt, thơ tôi.

Leave a Comment