CHỈ RIÊNG MÌNH HIỂU
Ta ước được mãi một ngày như thếMãi một ngày như thể đã thiên thuThơ giải mãHay suối nguồn giải mãPhút hư huyền thành tựu bởi hoang vu ? Chữ và lời hữu hạnMở tung cánh cửa trời
Ta ước được mãi một ngày như thếMãi một ngày như thể đã thiên thuThơ giải mãHay suối nguồn giải mãPhút hư huyền thành tựu bởi hoang vu ? Chữ và lời hữu hạnMở tung cánh cửa trời
Mới hay thơ ẩn tàng trong đáEm ẩn trong thơ đập thế nàoMai nầy ôm đá xây lầu cácỦ rượu đào hoa uống với trăng… Vi diệu thay còn đượcNát ta với một ngườiVà thấy ra ơn phướcLối ta về- muôn phương Chắc mai nầy tối giảnVề cái nhớ cái thươngMỗi ngày chỉ hôn mộtVới …
Ngồi với chữ hay là ngồi với bóngNgồi với hư không hay ngồi đợi hư khôngSao cũng được thời gian thường dễ dãiTa cứ ngồi tự tại với mênh mông Tự đốt lửa và tự ngồi đong đếmTự yêu thương ngay cả cái vô thườngTự thức tỉnh sau trùng trùng mê mãiTự dưng cười đêm …
Muốn thương lại phải đào trong gióMay vẫn còn nguyên vạt áo xanh…Hôm nay lặng quá con đường nhỏVô vị thời gian nhạt ý hành Thiên thu kéo xuống một ngàyBàn tay đôi mắt hoa bày biện thơ
Cứ đẹp nhé và cười tươi với nắngKhông vì đời giới hạn với trăm nămCứ tin tưởng về những gì vĩnh cửuDẫu bóng chàng chìm khuất ở xa xăm Hãy vất chữ vô thường vào xọt rácTrang áo tình và bước với tương laiHãy lắng nghe tiếng lá rơi trong ngày thu là bản nhạcMùa …
Em như tiên nữ từ thiên thượngKhông nhóm nhưng mà lửa cứ tươmAnh như chú Cuội ngoài Cung QuảngNgàn kiếp ôm đa, sầu nối sầu Tội người chẻ củi, trồng rauBa mươi năm thấy bóng nàng mấy hôm
Một ngày khởi đầu với tay cầm bánh lái hay một ngày khởi đầu khi tay cầm ly cà phê ?Một ngày khởi đầu khi bước xuống giường hay khởi đầu lướt nhìn qua mạng ?Cũng có thể chúng ta không cần biết cái mốc khởi đầu là lúc nào; cái chúng ta cần là …
Bàn tay vói giữa muôn trùngNghe từ tĩnh lặng vô cùng thái hưVới lời, có thể là dưVới tình, có thể thiên thư dự phần Khi dấu hỏi không thể làm dấu chấmLà dấu than tán thán một thân tình
Hạnh phúc đôi khi là thấy đượcBóng một người trong sương khói xa xaGiống cũng được mà không cần phải giốngNàng phiêu bồng tĩnh tại giữa lòng ta Khi quá khứ không bao giờ quá khứChàng ôm nàng miên viễn một loài hoa
Tản mạn vào thơ là một thứ tản mạn khốn khổ nhất. Khi một dòng chữ bây giờ đánh đổ dòng chữ hôm qua. Có thể vạt áo cung đình còn có thể thướt tha, trong một khắc mùa thu thay đổi cả…Nhưng không tản mạn vào thơ còn tản mạn ở phương nào, khi …
Ôn có thấy người đàn bà mở nút chưa ?Đừng bảo là chưa đó…Nhìn đủ chưa ?………VẪN LÀ NÀNG ẤY Khi nàng nhặt tóc bện thơTừng trang thống khổTừng tờ oan khiên Khi nàng oanh, yến huyên thuyênLà khi mái đổ, lầu nghiêng, coi chừng
Thơ mở,Thế giới của một người thành thế giới của lâu laThế giới của một người có áo cà sa, có thánh giá, có dòng thu, có một người trách một người sao lại khờ đến thếThơ mở,Qua cả ngàn năm không khác; những người tình khi đã xa nhau, một sớm nhìn ra thấy …