KHÔNG VÌ GIỚI HẠN

Cứ đẹp nhé và cười tươi với nắng
Không vì đời giới hạn với trăm năm
Cứ tin tưởng về những gì vĩnh cửu
Dẫu bóng chàng chìm khuất ở xa xăm

Hãy vất chữ vô thường vào xọt rác
Trang áo tình và bước với tương lai
Hãy lắng nghe tiếng lá rơi trong ngày thu là bản nhạc
Mùa xuân về chắc chắn một ngày mai

Hãy để câu thơ làm chiến hữu
Không đánh quân thù, vì địch ở đâu đây ?
Cuộc tranh đấu chỉ mình ta tranh đấu
Xóa nỗi buồn và diệt tận chua cay

Cứ tán thán về công trình tạo hóa
Tình cho ta và năm tháng cho ta
Cứ đối mặt vào những miền xa lạ
Con lộ nầy dẫn đến biển trời hoa

Cứ thanh thản trong hành trình lan tỏa
Ta là bờ người cứ bước chân qua
Cứ viết xuống- ngoài kia là biển lớn
Ta là thuyền, em chèo chống đi qua

Leave a Comment