CHÚC PHÚC TRẦN GIAN
Lòng ta như tuyết tan thành nướcChảy khắp Trung Đông một biển buồnCác em thơ dại làm sao biếtMột trái bom, đời đã cáo chung Vợ không còn thấy mặt chồngMẹ chờ, con đợi, bóng về thiên thuChết không phân biệt bạn, thùĐạn bay xé ráchKiếp ngườiThành không Bao nhiêu trái tim tự doĐã vướng …