Bão

Tôi ngồi- cây loạn vũ- mưaNhững đường dây điện đong đưa với cànhTôi và, ngó quẩn, nhình quanhKhông gian xám – vắng- màu xanh của trời… Ba mươi giờ ngôi nhà không điệnKhông cà phê, không Facebook, không thơChỉ vài ba cái tin nhắnCần cắt cái cây ngã, cần nâng cái hàng rào sập, cần …

Read moreBão

Giúp Ý

Hốt nhiên ngộ giữa hai tòaThấy rừng- thủy mặc; thấy ra- suối nguồnBiết đời khó thể tròn, vuôngChỉ giùm lối lách; ngõ luồn, tặng nhau…

Giả Đò Đã Quên

Việc chi phải thốn tâm- sầuNhư câu lục bát cắt đầu, cắt đuôiCắt đầu là để trốn chuiCắt đuôi là để mình thui chính mình… Phải cắt thôi, cắt, cắt, cắtCó những điều, bước ngoặt, khó lòng hayTâm tình đôi chút cay cayBao nhiêu-mượn- rớt; đành – chay- cuộc tình Chết trong chữ nghĩa của …

Read moreGiả Đò Đã Quên

Trong Ý Nghĩ Tôi

Một ý nghĩ, hai ý nghĩ, ba ý nghĩChỉ là ý nghĩ mà thôiNàng viếtEm không nhặt nhạnh được gì trên cánh đồng xanhEm đóiNàng rất xa cho dù ngay cả khi tôi mạnh giỏiCũng chỉ có thể nguyện cầuSẽ đá thành hoa Nhìn bạn ta biến hình thành vượnMột cách thế nào đóLà một …

Read moreTrong Ý Nghĩ Tôi

Nhìn Chữ Là Hoa

Chữ là chữ mong em đừng đọc chữĐọc mùa xuân trên những lá xanh nonChữ là chữ anh mời em tham dựCái qua đi để lại cái mai còn Chữ là chữ đôi khi là trống rỗngĐôi khi vì viết đấy đợi ngày quaEm có thể trên từng trang mơ mộngRồi vui cùng tịch diệt …

Read moreNhìn Chữ Là Hoa

Trong Ngôi Nhà Khóa Cửa

Những mảnh vụn không đồng đều và thời gian tôi nhặt lên cũng khácChính nó đã làm tôi đi lạcVào ngôi nhà khóa cửa của em Cũng có thể lời gọi buổi sáng từ các chú chim sau vườn không đủ âm thanhTôi đang gối đầu lên tóc em và ngủEm không biết đâu, rất …

Read moreTrong Ngôi Nhà Khóa Cửa

Làm Sao Thanh Tịnh

Một chút mây trời không đủ đểLàm mưa cho khắp thế gian nầyTôi dù lao lực cả tâm phếCũng chỉ buồn cho kiếp cỏ cây Tôi biết trong em có mậtVà trong trời đất có thiên hươngNhưng làm sao chúng bỗng tiêu thấtKhi tôi ngồi đợi chỗ hoang đường Thôi không cầu kinh, tôi nhập …

Read moreLàm Sao Thanh Tịnh

Cũng Được Thôi

Thì cũng được, những nụ cười nhún nhảyCuộc tình dài, dấu chấm phảy, không saoEm ăn mít nhớ đừng ăn cả hộtCái vị bùi, có lúc phải lao đao Thì cũng được, kéo ra từ vĩnh cửuBiết chừng đâu thêm một lối ra vàoBiết đâu chừng đầm lạch với non caoKhông còn nữa của một …

Read moreCũng Được Thôi

Ơn Em

Tôi đi rất tội, vô thườngMang theo thiên cổ ngàn chương, cảm hoài…Ngàn xưa cóNgàn sau trôiHôm nay cóChỉ mình tôi thấy nàng… Hư không, mờ một chữ ” thường “Mắt hồ thuMắt cô nương vẫn trònLữ hành tôiNhững núi nonNhững sông biển lạNhững thành quách qua… Phút giây trong diệu tưởng nầyƠn em bóng …

Read moreƠn Em

Còn Nguyên Cái Tuổi Xuân Thì

1,Mai kia ngày tịch lặng vềEm chong nến thắp tư bề hoang vuMay còn tiếng sáo như ruTheo trăng đánh thức nơi tù ngục em2,Chảy từ vô lượng về xuôiNghe trong lối vắngCó ngàn tiếng rênRất nhiều như thể đã quênKhông dưng tiếng hạc về bên gối nằm3,Tôi không đào móc tim nàngCâu thơ làm …

Read moreCòn Nguyên Cái Tuổi Xuân Thì

Chỉ Thời Gian Mõi Thôi

Nắng hút ngày sâu cánh hoa cháyThời dư đứng tựa với tà huyNhìn xa thiên cổ tâm triều báiRồi bóng lần theo với bóng đi Không cần phải viết lại những gì đã đốtKhông cần đào lên những gì đã được chônTrừ một đôi mắt trong suốtOan khuất từ lâu, đáy biển, chìm Bạn ta …

Read moreChỉ Thời Gian Mõi Thôi