God Bless America

Vận hội mới cho được về với cũChúc nơi nầy còn lại bước chân xưaLà điểm đến cho kiếp người khâu váLà điểm dừng tâm sự với sao thưa Ta nhớ mãi cánh tay người dang rộngTa nhớ vô cùng trong giấc mộng hồi hươngTa nhớ bánh xe lăn trên những con đườngCó tuổi trẻ …

Read moreGod Bless America

Tôi Thành Khói Sương

Ngẫu nhiên cười với chính mìnhKhông gian rúng độngBóng hình chợt xa Ngẫu nhiên cổ tích làm quàChuyện xưa rằng cóNhư làVẫn chưa Ngẫu nhiênTừ buổi em vềTôi là Chú TiểuTrầm mêPhật Đà Khi nào ?Cũng tự ngẫu nhiênEm như sương khóiTôi thành khói sương

Hạnh Phúc Đầy Trên Lá Cỏ Mong Manh

Thử đặt vào ta những cương thổ mớiNhững màu xanh đỏ của ngàn hoaNhững câu chuyện cả ngàn sau chưa kểNhững con đường bí mật phải lần ra Để trống vắng lùi sâu là dĩ vãngĐể mỗi ngày như thể đã cư anĐể tà thuyết biết đâu làm minh triếtĐể từ tâm, đôi phút ngọt, …

Read moreHạnh Phúc Đầy Trên Lá Cỏ Mong Manh

Diệu Hữu

Đêm nằm lẩm cẩmTheo mưaTay ôm giấc mộngTay vò thinh không Lầm trăng; nên, khách đèo bồngLầm hoa dưới nguyệtNên, lòng vẫn vơ Đôi khi từ một tình cờBiết không diệu hữuBiết chờCũng hay…

7/24/2024

Em vô tội chỉ mình ta có tộiTa sai lầm đi trách một vầng trăngEm cứ để mình ta ngồi sám hốiViết kinh yêu từng quyển ở bên đèn………………. Ta vàng vọt đủ cho nàng thương mến ?Ta ngoằn nghèo đủ em lạc cõi mơ xanh ?Ta hồi ức để những điều quên mấtSẽ trở …

Read more7/24/2024

Cùng Bên Em Dong Ruổi Thế Gian Nầy

Anh biết trọng lượng của anh bao nhiêu ?Tri thức của anh là gì ?Thật tội!Không có gì cả! Mọi sơn phết không dùng được lâuĐây là ly tràĐây là chiếc gậyĐây là tiếng hétBiết đâu những thiền sư giúp ta thấy lạiChính mình Chúng ta thi hóa từ những điều buồn chán nhấtChúng ta …

Read moreCùng Bên Em Dong Ruổi Thế Gian Nầy

Con Chữ, Cứ Tiêu Dao

Chưa từng nghĩ bên trăng rồi chết đuốiMong ôm nàng để có vị trong thơDẫu từng mộng mai sau ngồi với núiĐem tâm tình cùng đá tảng hàn huyên Chợt hồi ức có Trung Niên Thi SĩLàm thơ xong tặng lá cỏ chuồn chuồn…Rồi cười mỉm, có người, xa cố lýViết thơ mình đem tặng …

Read moreCon Chữ, Cứ Tiêu Dao

Như Một Thiết Tha

nàng mông mênh như biểnchàng ngồi ngắm biển bao lanàng chìm sâu vào biểnmỗi chiều, cứ thế, trôi qua thơ là gì ?thơ chỉ là chữ viết ?sao còn ?như một thiết tha…

Ví Dụ

Ví như ta chết từ đôi mắt,Em có khi nào viếng mộ ta ?Ví như vạn dặm còn gang tấcEm có cùng nhau một tách trà ?

QUÊN

Hắn rút chốt từng trái lựu đạnNém raNém raChẳng có trái nào nổChỉ còn lại mộtHắn rút chốtRồi quên

Ôm Em Thơ Mộng Đời Nầy

Khi thơ chiều kích- thênh thangÁo mùa xuân mặc; bóng nàng, ôm caKhi thơ về với bao laKhông còn “ cố quận “ chỉ là quê hươngNối dài chữ nghĩa văn chươngVàng theo ngõ ý “ miên trường phút giây “Ôm em thơ mộng đời nầy