Tự Mình Vá Khâu
Kinh thư không hiểu đã đànhEm xăn quá gối cũng ngồi trầm tư…Hôm qua hạt nắng từ ngườiHạt tôi tôi nát giữa môi cười đạo cô………… Tôi cùng chữ nghĩa rong chơiTừng trang rớt rụng, từng lời gió bayChở trong câu lục bát nầyCủa em lãng đãng phơi bày thảo, thương………….. Bỗng dưng tôi lạ …