Để Thấy Còn Trên Quê

Nơi những bàn tay vẩy nhau Nơi những đôi mắt đợi nhau Khoảng cách dù gần nhất Đôi khi còn chua cay   Mùa Hạ anh làm thơ Mùa Thu anh đốt chữ Chẳng phải là dở hay Chỉ toàn là huyễn ngữ   Thật chẳng có gì dễ dàng trong đời nầy Trên đường …

Read moreĐể Thấy Còn Trên Quê

Con Virus Buồn Tênh

Chẳng lẽ cảm ơn con virus Cho ta ngời với thơ Cho ta ngồi với chữ Cho ta ngồi ươm mơ   Con virus buồn tênh Vô ra đều cũng dõm Kêu trời,trời mông mênh Kêu Chúa :  Còn mang đinh Kêu Phật : còn nhập định Hỏi kêu ai bây giờ…   Trong căn …

Read moreCon Virus Buồn Tênh

Ướt Mưa

Ngoài song cửa sổ trời mưa Trong song cửa sổ trời vừa kéo mây Em đừng vội dại qua đây Trái tim bảy chục chưa đầy… dáng hoa Thôi mà khỏi dọa người ta Đói con mắt chớ Vào ra được gì.. Cô em Nheo mắt cười khì Mưa ngoài song tạnh… Trong phòng ướt …

Read moreƯớt Mưa

Tiếc

Đôi khi tiếc một tiếng chào Trách chi đôi mắt đặt cao hơn đầu Nầy con sông,nầy chiếc cầu Dòng xanh mang chảy mấy màu Thu phai…

Xưa, Nay

Xưa : cà phê thốc lá Nay: trà,lên mạng nhìn Xưa :mong trên đỉnh đứng Nay : mộng gốc cây nằm Xưa : nghèo tay trắng cười Nay : khác hơn,vẫn vậy Xưa nay đều giống nhau Thích nhìn trời nhìn đất Thích nhìn mưa bay bay Thích nhìn em nhan sắc Thích nhìn hoa  …

Read moreXưa, Nay

Lá Thu Bay

Quán không người có ta trong quán Ta bán đời ta uống rượu chơi…  ( 1 ) Tiếc thay bán chẳng người mua Bàn chân lại bước Bốn mùa lại đi… Chỉ là lâu rồi không uống rượu Trang đời đôi lúc cũng cần say Rượu lên,mặt đỏ,không còn mất Vắng bặt nghìn xưa,vắng bặt…sau …

Read moreLá Thu Bay

Nặng Mang

Giới hạn là gì Trời to Giới hạn là gì Đất lớn Giới hạn là gì Em chẳng biết đâu anh…   Thật tình tôi chẳng hỏi Soi bóng Dòng sông xanh Thật tình tôi chẳng hỏi Trời chiều Thôi về nhanh   Ví dù như giới hạn Rủ nhau Cùng đi quanh   Chẳng …

Read moreNặng Mang

Lưu Đày

Con người như không khổ Con người là tiên rồi Trầm luân vô hạn lộ Tôi còn xưa trong tôi ?   Em có thời mất máu Anh có thời tim đau Chị có thời đem bán Ngay cả sắc son mình   Mưa không là nước mắt Mưa chỉ là mưa thôi Biển đầy …

Read moreLưu Đày

Về Lại Trên Quê

Thơ như một giao hưởng giữa người và người Thơ như giao hưởng giữa người cùng tạo hóa Thơ bước ra sân nhà và bay đi Gió chở Sóng chở Mây nặng lòng trên vai Nơi những thần thọai thơ được đánh thức Nơi mắt nhìn thơ hân hoan Thơ nói lời đài các Thơ …

Read moreVề Lại Trên Quê

Vẽ Lại

Tôi thật không cần phải phải  trái Vì sao em quên tôi Tôi thật không cần phải phải trái Vì sao em xa tôi Mặt đất rung lên những lời than Biển nhiều hơn những đợt sóng Chỉ là sự phản đối không cần thiết nữa rồi..   Tôi vẫn hằng mong cánh đồng nầy …

Read moreVẽ Lại

Đừng Hỏi

Em đừng hỏi  những câu thơ đẻ vội Đít cùng đầu sao chẳng được cân phân Em đừng hỏi sao người không sám hối Khi lòng đầy ái dục với tham sân   Em đừng hỏi vì sao anh rất tối Ngày anh sinh chiến họa nước non đầy Em đừng hỏi vì sao trời …

Read moreĐừng Hỏi

Chiếc Lá Khác

Chàng hỏi nàng : Biển là gì trong em Nàng trả lời : Mênh mông Chàng hỏi nàng : Núi là gì trong em Nàng trả lời : Ẩn tàng Chàng hỏi nàng : Anh là gì trong em Nàng trả lời : Chiếc lá Chàng buồn rầu ra đi…   Mười năm sau chàng …

Read moreChiếc Lá Khác