Thơ như một giao hưởng giữa người và người
Thơ như giao hưởng giữa người cùng tạo hóa
Thơ bước ra sân nhà và bay đi
Gió chở
Sóng chở
Mây nặng lòng trên vai
Nơi những thần thọai thơ được đánh thức
Nơi mắt nhìn thơ hân hoan
Thơ nói lời đài các
Thơ nói lời cỏ cây…
Em chiều trên sông thả trôi miền mộng tưởng
Tôi sáng nay ngồi nơi đây thả đi một ít lao tù
Đời nhiều khi như ngục
Khóa ta thân xác
May còn hồn tự do
Thơ ra ngoài cửa sổ…
Tôi biết mình sẽ không thể viết dù một chữ nếu không có em
Mùa Xuân sẽ là thế nào nếu thơ gầy như Ruốc
Cũng như sông Thu
Trời ạ
Chốn thơ sầu
Cảm ơn em câu thơ lần gặp mặt
Tôi hồn nhiên về tuổi trẻ trên quê…