Ru Tình Núi Non
Chín năm dong ruỗi phong trầnTrong cô đơn hiểu tôi cần có emCái buồn không thể buồn thêmCái tơi tả cũng nên cần vá, khâu Và emNhư một nhiệm màuVà tôi xác chếtTrong mồ bước ra Bước chân từng bước dần dàBước từ hoang mộng, bước ra cuộc đờiTôi quên mình có một thờiVới trăng …