Thiên Đường Là Em

Thơ không phải là củ cà rốtThơ cũng không phải là khoai tâyChú, mỗi ngày mời mãi… Rồi một ngày chú ấy đi ngắm sóngCùng vui trong gió biển Thái Bình DươngThơ bỗng tịt Chú ấy đã cảm ơn vì không có cái để gõBạn bè chú ấy cũng thấy khỏe ra có những ngày …

Read moreThiên Đường Là Em

Không Cùng Em Khóc

Tôi không cần thiết phải buồn với em đâuTôi không cần thiết phải buồn như em đâuCó những buổi chiều luôn là tưởng vọngCó những tâm tình muôn thuở hiến dâng Em cứ buồn tự nhiên đi emVà khóc nếu em cần phải khócMùa thu trên đồi caoMùa thu trên mái tóc Tôi chưa già …

Read moreKhông Cùng Em Khóc

Hồi Ức

Lửa cháy ngoài giới hạnChết mẹ!Tình ta! Chàng hối hận vì không vỗ tay khen khung trời của nàng là số mộtNơi nhận thức của nàng chỉ đúng , không saiNàng phủi đít đi không ngoảnh lạiTrầm luân cho một thiên tài Muốn hiệu đính thời đã trễKhi chàng biết rằng không có thuốc ăn …

Read moreHồi Ức

Chúc Phúc Cho Người

Đã không còn mưa nữa rồiCũng không còn nắngChỉ cần biết cây dù đặt ở nơi nào Đã không còn xấu hay đẹp nữa rồiChỉ còn sự lung linhVà cánh bướm Thử giải thoát khi tự mình tù ngụcMọi khen, chê chỉ là sự bình thườngQuyển sách cuộc đời từ buổi thêm chương Nếu là …

Read moreChúc Phúc Cho Người

Một Thuở Đã Trôi Chung

Dẫu khô hạn trên từng phân đấtĐừng để hồn mình khô hạn nghe emDẫu chua chát trên từng sự thậtChẳng có gì ngày cứ mông mênh Chẻ sự sống để nhìn ra cái chếtMở tồn nhiên để chiếu rọi nhiên tồnrồi hạnh phúc bước đi như thể hiểucuối trời chiều không có chỗ hoàng hôn …

Read moreMột Thuở Đã Trôi Chung

Thôi Đi

Cái chuông gió cho em niềm vui, hay bài thơ từ anh ?Em không biết, em không biết đâuChúng đến cùng một lúc Tôi không nghĩ mình có một giấc mơ lạGiữa ban ngàyCũng may tôi kịp thức Nàng gởi cho tôi cái tin nhắnRất phấn khíchBạn thử hình dung nó là gì Lại tưởng …

Read moreThôi Đi

Không Phải Đợi Thiên Đàng

Thơ như một đốt cháyĐôi khiNhư một tìm vềThơ mang vội nụ hồng vào giấyVà vô tâm chôn cất chiến trườngThơ như thức giữa cơn thường mộngKéo Hạc Vàng xưa xuống với trang… Thơ định hình lại cái chếtThân chết cùng tâm chếtMỗi phạm trù chung có cái riêng Đừng thổi tắt ngọn nếnKẻo ngàn …

Read moreKhông Phải Đợi Thiên Đàng

30-4-1975

Ngày khởi sự cho stateless Ngày bình thản mang trên lưng cái chết Ngày bước chân đi không cần biết đến nơi nào Đâu cũng được, miễn xa người Cọng Sản… Lịch sử có một ngày như thế Một nửa quê hương tạo thành sông lệ… Mong lịch sử chỉ một ngày như thế Đừng …

Read more30-4-1975

Không Có Chữ Xa Nhau

Dẫu cho quá khứ tật nguyềnNhưng là quá khứ của riêng một người Dẫu rằng quá khứ không xanhVẫn ôm lấy với không đành bỏ đi Em quay lại và tôiĐành bất lựcĐúng cùng saiTôi có thể làm gì Tôi biết vì sao nhưng tôi không lau lấyGia sản một đời có cả chua cayTôi …

Read moreKhông Có Chữ Xa Nhau

Một Chương Khác

” Khô gầy như núi ” thơ thành nặngMột nụ cười thêm mỗi sớm maiCảm ơn cô nhé, cô tiên nhỏMùa hạ buồn tênh bỗng dễ thương Thơ là một thứ hạ bút xuống viếtThơ không thuộc loại trầm tư để điền vàoMọi cố gắng để làm thơ kín nútTội tình gì vì chữ thành …

Read moreMột Chương Khác

Ru Tình Núi Non

Chín năm dong ruỗi phong trầnTrong cô đơn hiểu tôi cần có emCái buồn không thể buồn thêmCái tơi tả cũng nên cần vá, khâu Và emNhư một nhiệm màuVà tôi xác chếtTrong mồ bước ra Bước chân từng bước dần dàBước từ hoang mộng, bước ra cuộc đờiTôi quên mình có một thờiVới trăng …

Read moreRu Tình Núi Non