Sóng Vỗ Là Thơ

Đi để đến vàLên để biếtCàng đi lênKhông khác biệt chi nhiềuCó chăng làĐối diện với bao laTừ đỉnh chóp nhìn xa vào vô hạn Biết có đấy nhưng mà không với tớiBiết tàn phai nhưng không ngăn được phai tànĐọc lịch sử chỉ là trên giấy viếtNhững nấm mồ- chúc tụng – tiếng chuông …

Read moreSóng Vỗ Là Thơ

Dù gì Trời Cũng Đã Mưa

Dù gì trời cũng đã mưaDù gì em vẫn còn chưa mãn phầnDù gì thì một hoang nhânLàm thơ rải khắp hồng trần đã sao Có người gõ mõ tụng kinhLìa chùa để tóc với tình vân duMột ngày trên bến sông thuChèo nguyên cả bến sương mù vào khoang Thôi thời nhập thế bình …

Read moreDù gì Trời Cũng Đã Mưa

Cũng Hay Thôi

Cũng hay thôi,Dù gì bây giờ những bước chân của anh ấy đã là thơTrên trang Facebook của tôi chỉ toàn mấy màu vàng, xanh, đỏTôi không biết tôi nên hạnh phúc hay nên cầu nguyệnCho những anh chị em của tôi trên xa lộ đang chờ đợi cúng báiMột nhà sư Tôi biết rất …

Read moreCũng Hay Thôi

Nhìn Nàng Gõ Chữ

Cũng đành tẩu hỏa nhập maCon chim sẻ nhỏ vừa tha bóng vềCũng đành một kiếp trầm mêNgồi nghe biển nước vỗ về thinh không Chàng trở về cùng sự vắng lặngCảm nhận nàng từ mênh môngChàng trở về cùng cầu nguyệnEm sẽ cùng tôi những bước đồng Mai kia lá dẫu phai màu thắmTôi …

Read moreNhìn Nàng Gõ Chữ

Mai kia Với Biển

Bản tâm thơ để cúng dườngCho anh cho chị vốn thường cho emVân du trên biển mây gầyTôi không biết được mai nầy tới đâu Một cứu cánh viên mãn là… không thật ?Tôi còn hỏi về đâu để làm gì ?Em chưa từng trách đời sai, đúngTôi cảm ơn nhiều mái tóc em Mỗi …

Read moreMai kia Với Biển

Muôn Đời Sau Cũng Thế

Em với tình- thơ dạiAnh với tình- bạc đầuMai học thầy Minh TríTừng bước để tim nhau Thầy Minh Trí đi mauAnh làm sao dám chậmThầy Minh Trí tìm tâmAnh tìm nụ hôn nhỏ Thầy ngồi khâu tăng bàoAnh ngồi khâu mắt nhớThầy hoá duyên bốn nămAnh một đời trăn trở Em cứ giả vờ …

Read moreMuôn Đời Sau Cũng Thế

Tôi Đi Về Lối Không Tôi

Tôi đang ngủ gục- không – tôi thứcThơ đẩy tôi về với nhánh sôngÔi một thời xa cùng tĩnh lặngCố tìm trong nước một cành bông Từng bước chân nàng trên lối nhỏVề đâu, trăng khóc với con đườngNàng thênh thang đấy rồi hư hoặcTôi cũng thành ra cổ tích tôi Em không thể chết …

Read moreTôi Đi Về Lối Không Tôi

Tôi Chỉ Ngồi Đây Nhớ Bóng Em

Tôi ngồi thả vội vào khôngThiền sư nữ sĩ chút lòng đa mangNhững cô nương rất thiên đàngTôi trần tục cảm ơn nàngs xiết bao… Tôi ngồi ăn cháo đọc vănNụ hồng nở rộ nụ nàng thanh tânCảm ơn mấy bước hồng trầnCảm ơn giấc mộng từ phân vân về Tôi giờ giải toả cơn …

Read moreTôi Chỉ Ngồi Đây Nhớ Bóng Em

Soi Gương

Nàng hỏi cùng tấm gươngVì sao tình nhập mộngVì sao phải nhớ thươngVì sao ngày trống rỗng Chàng cũng soi vào gươngThấy bình minh liếc, ngóThấy trên những con đườngBài thơ trôi với gió Nàng ngồi nơi bàn viếtNỗi nhớ đầy trên trangMỗi ngày một ngày chếtNơi trái tim khô vàng Chàng ngồi nơi bàn …

Read moreSoi Gương

Tương Dung

Em phải cháy trong tình yêu để biếtCánh rừng anh còn có thể lên xanhEm phải thức trong tình yêu để thấyLà suối nguồn hay lá cỏ mong manh Nầy cô gái cứ hồn nhiên thanh thảnKhông cần ngồi canh thức một người điCô cứ hát với bình minh tươi thắmVà cười tươi thân tặng …

Read moreTương Dung

Giữ lấy

Không có tự do đầu tiên và tự do cuối cùngNhưng ít nhất hiện tạiTôi tự do Không có tù ngục vĩnh viễnTôi đã bẻ gãy những song sắtKhông có đói nghèo vĩnh viễnTôi đã tin điều nầy ở Thượng Đế, ở cộng đồng, và, ở cả chính tôi Nếu bạn tin nơi những câu …

Read moreGiữ lấy