Soi Gương

Nàng hỏi cùng tấm gương
Vì sao tình nhập mộng
Vì sao phải nhớ thương
Vì sao ngày trống rỗng

Chàng cũng soi vào gương
Thấy bình minh liếc, ngó
Thấy trên những con đường
Bài thơ trôi với gió

Nàng ngồi nơi bàn viết
Nỗi nhớ đầy trên trang
Mỗi ngày một ngày chết
Nơi trái tim khô vàng

Chàng ngồi nơi bàn viết
Ươm hạt vào không gian
Chỉ mong nàng nhận được

Hạt của ngàn năm trước
Hạt của ngàn năm sau
Duyên trên từng bước nhỏ
Tâm sinh nên nhiệm màu

Chàng cùng nàng soi gương
Bàn tay chàng vuốt nhẹ
Vào vũ trụ đầy hương

Leave a Comment