Mơ Màng Cũng Hay

Tuổi thơ tựa gốc Bồ ĐềTựa bên Thánh Giá, tựa về Sắc KhôngNgỡ là tâm thức đơm bôngLàm sao tôi đãLòng vòngBước theo… Duyên sinhDuyên có lúc tànHình như khác với…Bóng nàngLớn lên Tôi trầm luân ?Tôi cư an ?Tại sao tôi thấyMơ màngCũng hay…

Lạnh Suốt Thiên Thu

Trong lịch sử có tình anh ở đóCái bài thơ em chảy xiết giữa hai hàngCó các bạn bè, có những nghĩa trangCó nến thắp, có hương trầm tưởng niệm Muốn khâu vá tiếc sức người chẳng đủMượn sức trời, không học được huyền kinhAnh đứng một phương nầy quay quắt nhớVề đông phương, về …

Read moreLạnh Suốt Thiên Thu

Đẹp Đến Ngàn Sau

Ta vụng dại lỡ yêu nàng má thắmTheo gót nàng lạc đến núi sông thơThế là đắm vào nhu tình rất ngọtThế là đời ngáo ngáo với ngơ ngơ Ta giải nghĩa cuộc đời theo phía ảoThêm một ngày cọng một đã thành haiTrong ý nghĩ cũng chỉ còn mắt ngóCùng sông thu nguyên vẹn …

Read moreĐẹp Đến Ngàn Sau

Vẫn Chay

Vì em tôi đã thêm trangTừ tôi em có mơ màng một hai ?Bốn năm hơn, đoạn đường dàiTôi còn bước vớiEm dài điểm trang ? Dù tôi viết, có xuống hàngChỉ là cọng một hai nàng vào thơTôi thamChuyện cũng bình thườngBần tăng khất thựcTình trườngVẫn chay…

Bão

Tôi ngồi- cây loạn vũ- mưaNhững đường dây điện đong đưa với cànhTôi và, ngó quẩn, nhình quanhKhông gian xám – vắng- màu xanh của trời… Ba mươi giờ ngôi nhà không điệnKhông cà phê, không Facebook, không thơChỉ vài ba cái tin nhắnCần cắt cái cây ngã, cần nâng cái hàng rào sập, cần …

Read moreBão

Giúp Ý

Hốt nhiên ngộ giữa hai tòaThấy rừng- thủy mặc; thấy ra- suối nguồnBiết đời khó thể tròn, vuôngChỉ giùm lối lách; ngõ luồn, tặng nhau…

Giả Đò Đã Quên

Việc chi phải thốn tâm- sầuNhư câu lục bát cắt đầu, cắt đuôiCắt đầu là để trốn chuiCắt đuôi là để mình thui chính mình… Phải cắt thôi, cắt, cắt, cắtCó những điều, bước ngoặt, khó lòng hayTâm tình đôi chút cay cayBao nhiêu-mượn- rớt; đành – chay- cuộc tình Chết trong chữ nghĩa của …

Read moreGiả Đò Đã Quên

Trong Ý Nghĩ Tôi

Một ý nghĩ, hai ý nghĩ, ba ý nghĩChỉ là ý nghĩ mà thôiNàng viếtEm không nhặt nhạnh được gì trên cánh đồng xanhEm đóiNàng rất xa cho dù ngay cả khi tôi mạnh giỏiCũng chỉ có thể nguyện cầuSẽ đá thành hoa Nhìn bạn ta biến hình thành vượnMột cách thế nào đóLà một …

Read moreTrong Ý Nghĩ Tôi

Nhìn Chữ Là Hoa

Chữ là chữ mong em đừng đọc chữĐọc mùa xuân trên những lá xanh nonChữ là chữ anh mời em tham dựCái qua đi để lại cái mai còn Chữ là chữ đôi khi là trống rỗngĐôi khi vì viết đấy đợi ngày quaEm có thể trên từng trang mơ mộngRồi vui cùng tịch diệt …

Read moreNhìn Chữ Là Hoa

Trong Ngôi Nhà Khóa Cửa

Những mảnh vụn không đồng đều và thời gian tôi nhặt lên cũng khácChính nó đã làm tôi đi lạcVào ngôi nhà khóa cửa của em Cũng có thể lời gọi buổi sáng từ các chú chim sau vườn không đủ âm thanhTôi đang gối đầu lên tóc em và ngủEm không biết đâu, rất …

Read moreTrong Ngôi Nhà Khóa Cửa

Làm Sao Thanh Tịnh

Một chút mây trời không đủ đểLàm mưa cho khắp thế gian nầyTôi dù lao lực cả tâm phếCũng chỉ buồn cho kiếp cỏ cây Tôi biết trong em có mậtVà trong trời đất có thiên hươngNhưng làm sao chúng bỗng tiêu thấtKhi tôi ngồi đợi chỗ hoang đường Thôi không cầu kinh, tôi nhập …

Read moreLàm Sao Thanh Tịnh