Thuở trốn vào thơ chỗ núi non
Thuở ôm em ngủ dưới trăng tròn
Em là cổ tích, em là mộng
Đâu biết giờ đây chuyện vẫn còn
Chỉ khác mây đen và tuyết đỏ
Thay vào ngờ nghệch viết vu vơ
Em cười đủ chết thần tiên đó
Nhưng dẫu sao- nàng- vẫn cảm ơn
Ta bạc đầu qua muôn dặm lữ
Sách từng đọc, gối, cả binh thư
Tiếc thay một quyển, cần trăm quyển
Nên với đời đi rất khật khừ
Hết mang giày cỏ, còn nguyên thích
Tắm nước trong từ giếng múc lên
Vẫn thích cuồng ngâm, đời, nghịch chuyển
Sống từ cái chết, họa thành duyên