VÔ BIÊN

Khi anh biết có con thuyền trên biển
Em là thuyền nên biển khóc ngon ơ
Anh không biết có em là ly rượu
Nên vô tâm uống cạn không ngờ

Biển khóc ngất bởi con thuyền quậy quá
Anh tan tành vì rượu đến không hay
Biển không chết bởi muôn đời vẫn biển
Chỉ còn anh; nhìn rượu- chắp hai tay

Anh sẽ đến Tây Phương mà học đạo
Gắng tầm nguyên- Em, thật sự là gì ?
Nói thời nói- cũng chỉ làm cho có
Em chết rồi- thơ thật sự còn thơ ?

Đừng chấm hết trong trường thiên vạn biến
Gặp một lần, có thể, kỳ duyên
Đem cái nhớ làm mầm cho cái sống
Đọc mây trời nên chữ chứa vô biên

Leave a Comment