Cô bé người phương bắc
Vốn thích tính tình tang
Vui vui tính của nàng
Bạc tóc chưa già được
Thơ chàng có đôi mắt
Thơ chàng có cành hoa
Có vô vàn hổn độn
Có mai sớm, chiều tà
Nhân sinh đầy gai nhọn
Cô bé thè lưỡi ra
Chu mặt gắng làm xấu
Cớ sao mà thật thà
Giống nhau là điều tốt
Ta từng ngày trẻ ra
Nầy “ cô bé “ phương bắc
An vui nơi quê nhà