Trong bốn chín và năm mươi con người vô lực tiến đến sự rốt ráo của tri thức
Anh là gì ?
Bọt sóng trường gian
Chỉ nắm, bắt tà áo của em thôi
Cũng ngoài muôn dặm
Khi tình yêu là thứ bất khả
Tâm thức dậm chân
Thơ gầy theo nắng rã
Lần hồi trở về nhà
Mọi thứ đều như cũ
Chỉ thêm ánh trăng non
Và vài câu thần chú