NỐI DÀI,

Nầy cô gái cài hoa cúc : Cô thấy mặt trời chiều thế nào ?

  • Thật đẹp.
  • Hình như mặt trời đã lặn sau đỉnh núi ?
  • Bởi không thấy, nó mới đẹp.
    Chịu cô. Tôi bước đi. Cô gái có vẻ triết gia nhỉ ? Còn trẻ quá, nhưng sao bằng tuổi ấy có thể nói ra một câu nói như vậy được ? Nếu thấy, đã không đẹp, có thể lắm. Tôi nhớ tuổi trẻ của tôi, với những vẩn vơ về một hay vài đề tài. Tự mình khởi đầu và tự mình giải quyết. Trong suy nghĩ hời hợt sẽ có một kết luận hời hợt. Tôi đã bao lần tự mình nuốt trái đắng. Tự mình cầm gạch đập vào chân. Không có gì dễ dàng trong cuộc đời nầy. Đi và sống. Sống và đi. Không có sự sáng tạo nào, chỉ có ghi lại. Thường tôi vẫn hay lầm lạc giữa sáng tạo và ghi chép. Tôi đang ghi chép về những cái qua đi trong ngày. Nếu tôi ghi chép dài hơn về những gì xảy ra chung quanh tôi, và tôi để lại cùng với chúng những cảm nhận. Ngày qua ngày, tôi gom lại và in chúng thành sách. Chẳng có sáng tạo nào cả,, nhưng với ai đó, quyển sách không đơn thuần là viết xuống.
    Tôi nhớ có thời đọc “ Triết Lý Cái Đình “ hay “ Triết Lý An Vi “ của Linh Mục Kim Định. Tôi Thích Cụ Kim Định, nếu cụ không vô tâm hay cố tình làm nhẹ đi huyền sử Việt thời tốt biết mấy. Triết lý “ Cái Đình “ thay bằng triết lý “ Cây Đa, “ triết lý “ An Vi “ thay bằng triết lý “ Ủ Dột “ cũng được lắm. Mỗi ngày thay vì bói “ Hoa Mai “ tôi sẽ viết triết lý “ Hoa Mai “…Nhiều chuyện chi bằng ít chuyện. Nhưng khổ nỗi thế gian nầy sẽ không còn là thế gian nếu mọi chuyển động không còn nữa.
  • Em của anh, em còn giận anh không ?
  • Vẫn giận !
  • Anh có làm gì đâu ?
  • Bởi anh không làm gì đâu, mới giận !
    Bá họ nhà con gián. Ông có làm gì nên tội. Nhiều khi không làm gì lại là tội đấy. Chỉ vì nốc rượu tì tì không màng đến sự có mặt của giai nhân, Kiều Phong đã không biết rằng cuộc đời của một miễu hùng bắt đầu thê thảm từ đó. Trước kia đọc nào thấy được bút lực của Kim Dung đã vào “ Lô Hỏa Thuần Thanh “

Leave a Comment