Cứ thanh thoát cùng vầng trăng tháng tám
Cứ trở về dung dị tuổi thơ ngây
Cứ thương em như năm tháng một ngày
Cứ có mặt giữa vô cùng huyễn cảnh
Cứ ôm em dù mùa thu chưa lạnh
Cứ hôn em như thể phải đền bù
Cứ ngồi và biến hóa chốn hoang vu
Thành thế giới của tình nhân hạnh phúc
Cứ như thể chẳng có gì rả mục
Em là ai, em cũng chính là em
Em nghĩ gì là việc của sao đêm
Cần gì hỏi trong dòng trôi, buổi ấy ?
Anh đang ngồi thanh tẩy
Những giận hờn, đố kỵ, hơn thua
Cũng chẳng cần tốn sức phân bua
Đâu hữu hạn và đâu là chân lý ?
Em suối tóc là bình nguyên tuyệt mỹ
Em vú, mông là chùa, miễu để tìm về
Em, nụ cười, mở cánh cửa đam mê
Khi dục vọng có cả mầm tiên thánh