Tôi thích tôi được dừng chân với nhiều ảo giác
Triệu lần tê tái, bạt ngàn hoa
Tôi tập làm mập lên những hốc hác
Bên kia khu rừng nơi chẳng biết đâu
Tôi không cô đơn dẫu em có dỗi hờn
Tôi sẽ mang em theo đấy
Tôi có mệt nhưng em là vị thuốc thần
Làm thế giới nầy không còn hung hiểm
Mai tôi còn đi em còn bước tới
Âm trong vô hình dương hiện hữu khoan thai
Tôi tâm bình dù hải giác thiên nhai
Em có mặt, chẳng cần gì hơn thế
Xóa tù ngục, tôi vì tôi nhập thế
Học giữa cuộc đời, thêm một đã là vui