Tôi có bao nhiêu năm ngồi quán tôi không còn nhớ nữa rồi
“ Quán không người có tôi trong quán “
“ Tôi bán đời tôi uống rượu chơi “
Tôi của năm mươi năm về trước
Tôi làm sao khóc được
Tôi đã biến thời gian làm khói thuốc trong ngày
Thế giới có triệu triệu quán cà phê nhưng không nhiều người đến đây ngồi lại
Không mấy ai đến đây để đàm, tiếu về cuộc đời, về con người, về đạo đức và tội ác, về tình yêu lứa đôi, về khúc quanh tư tưởng…
Nhưng đa phần đến đây với ly cà phê để trở về phòng, để ngồi vào bàn viết, để lao động tay chân…
Gần như mỗi bình minh là một hối hả
Tôi không còn nữa “ bán đời tôi “
Tôi cũng không còn nhìn cuộc đời như một phI lý
Tôi thích về thực dụng Mỹ
Biến thời gian thành cơm, áo, gạo, tiền
Cố gắng để tâm tình về với an nhiên
Trong yên lặng mở ra trời hạnh phúc
Tôi đã pha cho tôi một ly cà phê
Đời có đắng nên cần thêm ngọt
Tôi đang ngồi với thế giới mở
Thời của những nụ cười có thể tặng cho nhau
Thời của những cái ôm choàng và nụ hôn bay