Có những hoang đường rất thật. Trong cuộc đời, đôi khi không cần gõ, cửa vẫn mở; dĩ nhiên, phải nhờ có ơn phúc. Tôi thích nhẩn nha ngồi gõ chữ như thể viết tặng vào hư không, cũng có thể là trò chơi- Mở của vô cùng. Tôi đang trang mình vào cõi vô cùng ấy. Tôi thức với mùa đông và bước giữa mùa xuân. Thời gian đông cứng. Có nhiều thứ, như bức hình, chẳng hạn; chỉ cần một cái bấm là giữ lại thời gian. Tôi, kẻ rong chơi trong khung trời vô hạn; kẻ thờ cúng tôn nghiêm nhưng phá giới để yêu nàng. Đa đoan là hành trình cho mỗi chúng ta. Thường,không có đường thẳng để tìm một kết cục sớm nhất. Rừng của ngôn ngữ, rừng của chữ và, rừng của những con đường. Có thể, em đang ngồi trên sóng; và tôi là người đuổi sóng. Bao nhiêu cút, bắt trong đời ? Tôi đang ngồi đánh thức tôi. Trở về. Trở về. Nhưng tôi biết chẳng còn hai từ ” trờ về ” nửa rồi. Chữ biến dạng. Tình yêu chân thật không cần phải nói. Tôi yêu em không cần em phải yêu tôi. cái tôi cần là em hãy còn đó, bình an cùng xinh đẹp. Cái tôi cần là em hãy yêu người. Hãy để trái tim rung động trong một ngày mới. Hãy ý thức bình an là một tìm kiếm để có được. Tôi chúc tụng nhưng em cần trân trọng chính mình. tôi viết thơ cho em hình thành một không gian khác, của thơ.
Lan man. Lan man. Không có điểm đến thời mọi điểm đều là điểm đến. Hình như chúng ta đang nói về một canh cãi nào đó trên quê hương Việt Nam; một canh cãi nào đó trên quê hương Mỹ Quốc; chúng ta thật sự ước mơ một thế giới bình ổn không còn chiến tranh. Chúng ta cần những trái tim làm thời gian xanh lại. Khi tâm tư rung lên từ ngàn bàn viết. Khi nguyện cầu bung ra từ triệu con người; có thể, sớm thôi; chúng ta sẽ thấy được mùa hoa, trái.