Buổi sáng vào trang, buồn
Anh nói, anh có thể bị bắt
Anh viết anh có thể bị bắt
Anh yêu, anh có thể bị bắt
Anh làm tình, anh có thể bị bắt
Thời “ Tam Khoan “ tưởng đã qua
Sao dân tộc nầy khổ thế
Em tôi đi rao giảng hòa bình
Em có nghe lòng trắc trở
Tôi vốn thích ngồi nghe chính mình hơi thở
Vô ưu
Nắng vẫn vàng sao nắng thiếu hương thơ
Trăng vẫn tròn sao trăng chẳng vào mơ
Những xiềng xích đến bao giờ giải thể
Tôi thích nhìn em mắt không nhòa lệ