Trước khi là một công dân Mỹ tôi là một công dân Việt Nam. Khi tôi đã là một công dân Mỹ, tôi vẫn là một công dân Việt Nam. Mỹ, một quốc gia của đa chủng tộc, không hề đòi hỏi bất cứ một ai hãy quên đi, hay chối từ nơi sinh ra của họ; mà là giữ lại để tạo thảnh bản sắc của một quốc gia đa văn hóa.
Thật sự, tôi chỉ cần làm thơ mỗi ngày như ý nghĩ đầu tiên với pen walk. Com; nhưng tôi đã có thêm Facebook. Tôi đã đăng một bài thơ ở hai nơi. Tôi đã từ Facebook làm nên một cuộc “ trường chinh “ bên lề chữ nghĩa. Bởi vào Facebook tôi như về lại một Việt Nam tôi đã rời đi. Vào facebook thêm nhiều hơn những thân bằng, dù đến hôm nay, những người tôi biết không quá mười đầu ngón tay; nhưng như thế đã đủ. Vào trang tôi thấy lại tôi và giấc mơ ngày tôi rời tổ quốc. Vào trang tôi thấy ra, vẫn còn đây, đầy ắp tình người; và tôi đã viết, như một người mơ.
Với tôi, bạn là ai cũng được, miễn bạn viết như sẻ chia những tâm tình, như đùa vui cùng chữ nghĩa; đủ rồi. Thâm tạ từ những gì “ bạn ta “ đã thả vào trang- Những con chữ của sự trang trọng tình người, tình bạn hữu, tìn quê hương ruột thịt.
Tôi không thích than khóc những chuyện đã rồi, nhưng chúng ta phải quay về lịch sử của quê hương hương chúng ta :
- Tại sao chủ nghĩa Cọng Sản đã có mặt trên quê hương chúng ta ? Nó thật sự cần thiết ? Chúng ta, những con dân Việt, không thể viết một “ Cương Lĩnh “ khá hơn ?
- Tại sao chúng ta đã mất biển, mất đất ?
- Tại sao sau năm mươi năm thống nhất đất nước, con dân Việt phải ly hương làm thuê, làm mướn cho người ?
- Tại sao sau năm mươi năm chúng ta, cả một dân tộc, lại không làm được một con đinh ốc ?
- Tại sao tư bản của ông cha để lại cho con cháu,nhưng con cháu lại không thể kế thừa tài sản nầy ?…
Rất nhiều thứ “ Tại sao ? “
Quên đi. Viết không với lòng thù hận, đau xót; nhưng viết với lòng mong cầu- Rằng một dân tộc với bốn ngàn năm văn hiến không thể mãi mang trên vai những nổi buồn.
Viết với một hy vọng; sớm thôi, dân tộc nầy sẽ tự nhìn lại và phác họa nên những chương trình đủ để canh tân đất nước.
Viết, rằng chúng ta đã và sẽ mãi là anh em bằng hữu cùng cưu mang tâm thức Việt Thường.
Viết, không hy vọng rọi sáng; nhưng viết như một mong cầu- Chúng ta cùng một bọc mà ra.