Đọc bài thơ từ Võ Thị Như Mai
Chợt thương cảm cho phận người bé nhỏ
Chợt thương cảm cho phận người khốn khó
Chợt thương bàn tay không đủ dài
Chợt thương khả năng không đủ lớn
Chợt buồn cho con người nhiều nơi không biết bình minh là gì
Chợt muốn khóc cho hai từ ” hạnh phúc “
Chợt muốn biết làm sao giải khai tù ngục
Và làm sao cứu hết những thiên tai…
Cho tôi khóc cùng nhân dân Venezuela
Cho tôi hận cùng nhân dânVenezuela
Cho tôi chia buồn cùng nhân dân Venezuela
Một quê hương của vàng đen
Một quê hương với thiên nhiên xinh đẹp
Vậy mà,
Bao nhiêu triệu người đã tha phương cầu thực
Bao nhiêu con người bám lấy quê hương với từng ngày đau nhức
Bao nhiêu con người nhìn quê hương tả tơi nhưng không biết phải làm gì
Hôm qua là nhân họa
Hôm nay là thiên tai
Hàng ngàn con người màn trời, chiếu đất
Hàng ngàn con người đã chết và bị thương
Bao nhiêu ngôi nhà tan hoang
Bao nhiêu công trình sập nát
Lầm than nối tiếp lầm than…
Cầu chúc nhân dân Venezuela sớm vượt qua khổ nạn
Cầu chúc nhân dân Venezuela sớm có lại an bình
Con tin từ hư không có Chúa
Xin ngài giúp cho nhân dân Venezuela sớm thấy lại bình minh