HỒN NHIÊN NÓI CÓ

Cát, đá, cỏ, lau; lòng anh cũng bão nổi
Giởn hoài…
Nhớ thương là có tội ?

Đá phiến đường dài mang mãi hồn xanh đã tét đế
Phong vận thanh xuân cô nương trách ta ta sao không đủ hữu lễ
Ái chà…

Ngày không gió làm sao sinh được gió
Ngày không mây ai gọi giúp mây trời
Ngày không em là tâm thức tả tơi
Về tưởng tượng, cuộc làm tình hư cấu

Ngôn ngữ văn tự cũng cần nhờ giải phẩu
Mạch nước ngầm nầy có đủ lụt cả gian sơn
Chờ
Một thời là sa mạc
Một thời hoa trái gieo mơ

Đọc,
Thi sĩ cắt bông hiến tế thần linh; chợt hỏi- Có còn là trái tim thi sĩ
Nhổ hoa tìm người, chuyện chú ấy làm thơ

Để có thể cùng một cảm quan khi nhìn con sóng đi qua là may mắn của cuộc đời
Cụ Khổng viết “ Hà Tư Hà Lự “
Thơ làm gì có đôi co
Không có cứ hồn nhiên nói có

Leave a Comment