VỚI VÔ THANH

Trung Quốc đã cần tới hai từ “ xét lại “
Chúng ta cũng cần “ soi, rọi lịch sử “ để tiến lên
Soi lại thời gian, soi lại bóng mình
Không khinh, ghét; chỉ nhìn ra sự thật

Chúng ta đã bao ngày đánh mất
Chính chúng ta và cái bóng của chim trời
Chúng ta đã bao lần đối diện với trùng khơi
Rồi run sợ trước ngàn con sóng lớn

Sáng nay đọc vài trang từ Paul Nguyễn Hoàng Đức
Cũng hay- Ý có sai và trúng
Vấn đề là- dám thẳng thắng trình bày
Dám để mắt nhìn vào vấn nạn của hôm nay
Để hy vọng và, nuôi lớn dần hy vọng

Sáng nay,
Chúng ta mất nhau; mừng, vẫn có nhau
Cảm ơn em người con gái một ngày
Đã cam chịu từng bước chân trầy xước
Người con gái đã cùng anh dấn bước
Con tàu chìm, súng đạn gãy, sau lừng
Anh vẫn có em chưa một ngày dừng
Cảm ơn lắm “ Anh không có tiền, em gởi “
Tình một thuở; còn nguyên kia, vời vợi…

Soi rọi
Với hành trình không mệt mõi
Cảm ơn còn đối thoại với vô thanh

Leave a Comment