Một ngày xe chỉ, luồn kim
Vá te tủa mộng
Vá đời chênh chao
Một ngày, ném đá vào ao
Có con ếch nhảy theo vào, sóng lan
Một ngày thêm một cưu mang
Rớt dần, không thể…
Bóng nàng, lớn theo
Một ngày, miền ý thức xanh
Và em, từ đó đã là hành trang
Mỗi ngày chú nguyện bình an
Chúc đôi gót nhỏ của nàng mãi vui
Một ngày, Bất Khả Thiền Sư bỏ am, bỏ núi, bỏ kênh huyền hoặc, bỏ đá không hư, bỏ trăng sáng về trên đỉnh, bỏ trà đàm với gió ngàn, bỏ không còn có thể bỏ, trừ một điều tim mang; có người gặp thiền sư: “ Sao thiền sư bỏ núi, buồn chăng ? “ Thiền sư trả lời: “ ta tự mình uống trà, đả đủ, hy vọng ta không sai. “
Mười năm sau Bất Khả Thiền Sư là anh nhà quê Thanh Đặng, rửa chén, quét nhà, cũng tự mình nấu nước, tự mình pha trà; có khác chăng, bên anh, có người nhìn anh uống…