Một chút buồn thôi đã thấy buồn
Đời từ ấy cạn vốn văn chương
Chi bằng thong thả đi theo nguyệt
Sợ vấn vương; hừ, cứ vấn vương
Ta nhớ về em, chuyện đã rồi
Thu vàng, xuân thắm, cõi tình tôi
Em không hư mất, em tồn tại
Hoa cũng nhờ em nở đấy thôi
Mai mốt những điều chưa biết tới
Hôm nay hôn vội mắt môi người
Ngày mai sông núi ra sao nữa
Trong cõi tình em có bóng tôi