Bỗng dưng một cõi buồn vây
Bỗng dưng biển nhớ bao đầy biển hoa
Bỗng dưng- ta cũng chỉ là
Thất tình, lục dục, trầm kha giữa đời
Tận cùng một tiếng- Em ơi !
Buốt từ da thịt, xót lời thiên di
Ngỡ tu hành sẽ quên đi
Ngỡ là thơ sẽ từ bi, với người
Không, tận cùng không !
Lớn từ sương tuyết, mênh mông biển trời
Ra vườn; hoa, cỏ thảnh thơi
Vào nhà cố gắng; viết lời…cảm ơn.