Những buổi mai dắt tôi đi dạo
Năm năm
Những thân tình dẫn tôi đi dạo
Năm năm
Tôi có em đi dạo
Đã từ xa xăm ?
Như mặt trời không thể ngủ
Như bài thơ nẩy mầm
Tôi ngồi và lẫm bẫm
Có nhau là nhân duyên
Khi buổi mai thay vào- Em dẫn tôi đi dạo
Vào hành trình trăng sao
Vào mật nhiệm rốt ráo
Vào ẩn dụ ca dao
Thơ là cái cầu gỗ
Anh sẽ qua bên kia sông
- Em chờ anh ở đó
- Anh có thích hay không ?
Những buổi mai làm bà mối
thời gian là sợi tơ hồng
cho tình không khoảng cách
cho cát, đá thành bông