NỐI DÀI,

Trong cái tĩnh lặng của sớm mai, ngồi trong phòng nhìn ra cửa sổ; nắng nhạt và lá xanh, gió làm vài cành lá rung nhẹ; rồi nhìn lên ảnh Đức Quán Thế Âm và Đức Mẹ Maria; một chút mông lung, thánh khiết cùng an bình. Ngày mới.
Ly trà pha lúc 4 giờ sáng, đã lạnh. Không có NGỘ ĐẠO TRÀ. Không có TRIỆU CHÂU TRÀ. Chỉ là hộp trà xanh, không được ngon lắm.
Uống trà hay uống cà phê mãi riết thành một thói quen; như ôm em là một thói quen, làm thơ tình là một thói quen; mượn chút ấm của người làm cái ấm cho mình là một thói quen. Mượn mãi với đời, tự mình trở thành con nợ trong thế gian nầy ngày nào không biết, có thể từ lúc mẹ cưu mang…
Cùng là uống trà, nếu ngài Triệu Châu hỏi: Con uống trà chưa ? Trả lời: Con uống rồi, thưa ngài, cũng không được; “ con chưa uống “ càng không được, ngài đã mời a.
Minh tưởng trong trà đạo, tỉnh thức với ly cà phê sáng. Tin tưởng về điều tốt lành trong ngày. Viết một bài thơ. Đọc những bài thơ. Quên bẵng khán thoại đầu “ tình là gì “. Bỗng thấy được từng phần của sự rốt ráo. Chỉ một phần thôi. Khung cửa Hẹp. Khung cửa khó thể cầm tay thêm được một người. Tới đây- Không còn là khán thoại đầu; nhưng là- Làm Thế Nào tôi Có Em Trong Hành Trình Xuyên Suốt ?
NGỘ ĐẠO TRÀ có thể chỉ có trong truyền thuyết. Hôm nay, chỉ có TRIỆU CHÂU TRÀ; nhưng chính tự mình, pha, rót. Mai còn góc núi mù sương; thơ còn lãng đãng, em còn…hoang vu.
Tâm thức ngàn năm cũ.

Leave a Comment