Bây giờ em hết hôn anh
Mây muôn dặm với lá, cành ngẫn ngơ
Vàng phai trong những giấc mơ ?
Không, tình vẫn thắm; và thơ, vẫn tròn…
Trở về sự vắng lặng
Đọc cái không thể đọc
Yêu cái không thể yêu
Cũng không cần phải nói
Ta nhớ nàng bao nhiêu
Một khởi đầu mới
Có khi là bước lui
Có khi là nhớ lại
Và nở nụ cười vui
Nàng vẫn thế, chỉ có chàng là khác
Nàng không hôn cũng chẳng đổi thay gì
Cô gái ấy “ canh thức cùng thơ mộng “
Ta có nàng theo mỗi bước chân đi