Không phải mọi cây diêm đều cháy được
Có những hộp diêm chìm trong biển sâu
Không phải giơ cao đều với tới
Không phải chùa thiêng mỗi nguyện cầu
“ Khách hà nhân giã “
Lối nầy cỏ phủ suốt năm châu
Về thôi, trái đất dư lời khóc
Hãy để mùa khai lối nhiệm màu
Cuộc thế thừa “ tang, hải “
Du du hành vô âm
Bạc đầu đất khách trang còn mộng
Khói sóng vươn dài bóng núi sông
Em có buồn chăng- thanh thản nhé
Cháy cùng không cháy chẳng là chi
Ba Tư, Trung Đông, lửa sáng tuốt
Khi cả thời gian là nỗi đau
Chúng ta uống cà phê và tán gẫu
Bình minh mai vẫn còn nhau
Bao nhiêu ước vọng, buồn, không đến
Với một mùa xuân lá nhạt màu
Tình yêu và những hồn ma qủy
Đâu biết con người với khổ đau
Không phải mọi que diêm đều cháy được
Chúc phúc trần gian kiếp nạn nầy