Thiếu nợ tình yêu thiếu nợ đời
Nợ người khó trả nợ đời tăng
Nợ em một kiếp thôi đành nợ
Muốn trách không đành trách gió trăng
Buổi sáng nàng ngôn- Em yêu anh!
Buổi chiều vô tội- chết anh đi!
Hởi ơi cùng một màu môi, mắt
Lỗi tại con rồi, Chúa Phật ơi!
Dù sao cũng cảm ơn nàng
Đài trang ấy đủ cho chàng mộng mơ