TRONG CHỖ VÔ NGÔN

Con đường nối hai trái tim sao dài quá, chúng vĩnh viễn không thể làm hai thành một, vĩnh viễn còn một cách ngăn cho dù chúng ta muốn đánh đổ nó
Buồn
Không có bài thơ hay nào không chạm phải giới hạn, ngay cả vũ trụ nầy cũng không đủ bao la
Anh biết gì chứ ?
Nàng nhìn chàng và bước qua
“ thường quán tưởng ngũ uẩn giai không độ nhất thiết khổ ách “
Nhưng làm sao cái bóng nàng ?
Thường quán tưởng sinh diệt như nhiên độ nhất thiết khổ ách
Chàng chỉ có thể khuyên mình như thế
Khi trái tim yêu thêm một người

Chàng biết, có nhiều điều chàng đã đúng
Như tin tưởng một loài hoa
Chàng thì thào với câm lặng
Những điều không thể xa

Leave a Comment