Đành phải, có nhau là đủ
Ngày xuân hoa nở trong đêm
Gắng khuyên, ngày ngày an trú
Trang thơ tự đỉnh non thần
Khi em và xuân là một
Muôn trùng cũng vẫn tình thân
Nhân gian, lối nào không mộng ?
Bên nhau cần có căn phần ?
Anh dẫu học Kiều nhảy xuống
Cũng không về được làng xưa
Tiếng chuông từ Chùa Thiên Bút
Bình minh âm vọng vào mưa
Anh không thích viết từ hư huyễn
Và, trăm năm có đấy rồi không
Anh thích, còn thở; anh, em còn sống
Mỉm cười nhìn lúa đơm bông
Mùa xuân ôm em chặc hơn
Hôn em dài hơn một chút
Đời không còn gì nghi hoặc
Mùa gieo em mãi trong anh