Vàng đi để cõi thơ thôi hận
Để nhớ thương thành cái Bánh Chưng
Để con đường nhỏ, bàn chân nhỏ
Còn mãi như không thể cuối cùng
“ Bổn Tánh Nan Di “ cái tánh thích ngồi gõ và viết đã thành tập quán. Dù, đôi lúc viết, đã biết chữ sẽ tan vào hư không; hoạ hoằn, có dăm người ngồi đọc; nhưng không sao cả, tôi đã và sẽ ngồi nói chuyện cùng hư ảo thân quen. Xuân. Tay bắt, mặt mừng; trước lạ, sau quen. Chào anh mùa xuân. Chào chị mùa xuân. Chào em mùa xuân. Chào BẠN TA mùa xuân. Lời chúc đơn sơ. Năm mới bình an cho bạn, bình an cho tôi. năm mới chỉ cần giử được lửa, giử được tình, giử được cái đam mê mà một thời tưởng đã trôi giạt.
Bạn tôi, thế nào ? đời trọn niềm vui ? hay niềm vui vẫn còn trong dự tưởng. Thân xác còn với sức khỏe là được. Tâm tình còn nguyên vẹn với thi ca là được. Chúng ta khó làm mới cuộc đời, nhưng cuộc đời có thể làm mới chúng ta.
Hành trình của nguyên xuân, hành trình của diệu tưởng, hành trình về một biển trời to rộng bao la. Mở ra tâm cảnh vô cùng, là mang búp nụ về chung một thuyền,; nhân sinh nầy một chữ duyên, tôi hiu hắt với em biền biệt xa; bước từng bước mộng vàng hoa, cho ngày hội ngộ hay là thối lui ? Xuân a…hà cớ ngậm ngùi ?!
Vui nhé! Con Lạc Cháu Hồng dẫu muôn phương ly tán, nhưng nhờ cái ly tán đầy tang thương bi tráng nầy đã thắp lên giấc mơ Việt Tộc. Chính những con người dám coi cái chết nhẹ như lông hồng của một thời đã làm nên sức bật hôm nay. Cảm ơn biển đã rửa đi những tâm hồn nô lệ “ ăn cơm Tàu, lấy vợ Nhật, ngủ nhà lầu Tây .“ Từng trang của hy vọng. Từng trang của niềm tin thăng hoa tâm thức Việt Thường.
Chuyển cho nhau lời chúc phúc, gởi cho nhau đóa hoa yêu. Mừng xuân về trên quê hương. Ngày của trăm họ cùng ngồi lại, cùng thắp lên nén tâm hương dâng lên tiên tổ.
Mai ta về Thăng Long.