Gió trời không mang được cái còn lại
Nên hôm qua cũng đã vĩnh hằng
Bình minh mở với căn phòng lặng
Di hành còn trên những trang văn
Thơ
Cõi mơ hồ sương khói
Đến, đi; không hẹn, không chờ
Nên cảm tạ,
Từ vô cùng cách trở
Bóng một người
Làm ấm cõi hoang mơ
Gõ xuống, để mai kia ngồi đọc lại
Ta hôm nay đi đến nơi nào
Và suy nghĩ cứ còn sống sít
Và con tim nguyên vẹn vết thương